Nghiên cứu này có ý nghĩa thiết thực đối với tỉnh Bình Thuận trong vấn đề bảo vệ môi trường, đặc biệt là việc hạn chế gây ô nhiễm môi trường từ khu vực sản xuất kinh doanh trong tỉnh. Mục tiêu cốt lõi của nghiên cứu là kiểm định mối quan hệ giữa áp lực xã hội đến hiệu quả môi trường của các doanh nghiệp tại Bình Thuận. Tác giả đã sử dụng mô hình của Johan và Hugo (2017) và kiểm định với dữ liệu thị trường. Kết quả cho thấy có sự tác động từ áp lực xã hội đến hành vi sử dụng nguồn lực môi trường một cách có hiệu quả của doanh nghiệp thông qua nhận thức lợi ích thị trường. Bên cạnh đó, hiệu quả môi trường của các doanh nghiệp còn chịu sự tác động từ quy mô doanh nghiệp và động cơ điều chỉnh.
The author uses Johan and Hugo’s (2017) model for the study into the effect of ‘social license pressure’ on the ‘environmental performance’ of enterprises in Binh Thuan province. The findings show that ‘social license pressure’ impacts on how the local enterprises decreasingly use the environmental resource. However, these findings are contrary to the findings of Johan and Hugo’s research. In addition, the study also points out that the ‘environmental performance’ of enterprises is affected by the ‘size of enterprise’, ‘perceived market benefits’ and ‘motivated regulation’.
Áp lực xã hội, hiệu quả môi trường; nhận thức lợi ích thị trường, động cơ điều chỉnh, doanh nghiệp